Unknown Soldier

Watching, Wandering, Writing …

Oxford thương yêu (phần 7)-Stress

Posted by Unknown Soldier on Tháng Bảy 30, 2007

thorsten-jankowski-hommage-germany.jpg

Kim mệt mỏi với nhóm bạn làm bài thi môn của giáo sư Portlock. Họ không năng động, lại lười biếng và mất căn bản kinh khủng. Có người đến từ Braxin lạc hậu, có người dân Trung Mỹ hung hăng chưa nói đã gây, kẻ thì mất căn bản do nền giáo dục yếu kém như Rumania, kẻ thì nói tiếng Anh chẳng ai hiểu vì giọng Ấn Độ. Cả đám mỗi lần họp lại chẳng học hành được bao nhiêu mà toàn chỉ trích và đổ vấy công việc cho nhau.Khối lượng bài thì thật đồ sộ mà nhịp độ làm việc cứ tà tà. Kim không dám kể với Fernando điều này, sợ anh trách cô không có tài lãnh đạo. Lãnh đạo sao nổi đội quân ô hợp? Mà có ai cho cô quyền lãnh đạo đâu. Anh bạn người Panama nói thẳng: “Việt Nam hả? Nghe lạ hoắc!”. Cô bạn Rumania cười cầu tài: “Tôi không giỏi, ai muốn làm gì thì làm, giao tôi cái gì tôi làm cái đó, nhưng tôi không chắc làm tốt đâu nghe”. Anh chàng Ấn Độ trọ trẹ mà cứ thích cho ý kiến, mỗi lần anh ta phát biểu cả nhóm phải căng tai ra nghe, đến lúc hết kiên nhẫn anh chàng Panama hét lên: “Mày nói tiếng Anh dùm đi!”. Ức quá, anh chàng Ấn Độ quát ầm lên: “Mày khôn tôn trọn tao! Tao đan nói tiếng An đó chứ! Mày tưởng chỉ có mìn mày mớ dám nổi nón hả? Mày muốn đán nhau khôn?”. Thế là cả nhóm phải nhào vô can ngăn. Những tiếng chửi thề đủ mọi ngôn ngữ xổ ra lung tung. Đôi lúc Kim cũng “thừa nước đục thả câu”, buông ra một mớ từ rõ tục cho giảm stress. “Bạo loạn” được dàn xếp xong cũng hết học hành nổi. Kim chỉ mong nhóm mình vượt qua được môn này, dù điểm vớt cũng được. Kim đã thoả thuận với Fernando giữa họ không nên nói chuyện học hành của cô nữa, cô đã đủ sức để “bơi” một mình, vả lại lúc này Fernando quả rất bận. Anh đang chuẩn bị sang Mỹ dự hội nghị gì đó cùng giáo sư Baddley.
Khi Fernando từ Mỹ quay về sau một tuần hội nghị, nhóm của Kim đã thi xong môn “Xây dựng chiến lược kinh doanh” của ông Portlock. Cả đám không tiếc lời nguyền rủa ông thầy, thậm chí còn gọi trệch tên ông là giáo sư … Porno(*) nữa. Ông đã cho cả đám bảy đứa rớt hết với lời kết luận: “Các người không làm ăn chuyên nghiệp gì cả. Tưởng thi theo nhóm là tôi cho đậu sao? Hai tháng nữa tôi cho các người thi lại. Cũng đề tài này, mỗi người tự nộp bài cá nhân. Như vậy các người khỏi đổi thừa qua lại nữa!”.
Fernando phone hẹn gặp Kim ở khu vườn sau khoa Kinh Tế, cô biết “sấm sét” sẽ nổ ra nếu trốn không đến. Chắc hẳn anh giận điên lên vì Kim dám cho mình leo cây. Đến tối lúc cô đã ăn xong, đang cặm cụi làm bài thi cho môn “Quản trị nhân sự quốc tế” thì Fernando đến khu học xá. Khác với sự dự đoán của Kim, trông anh vẫn bình tĩnh dù đôi mắt nhìn cô nghiêm nghị như thường lệ. Fernando nhẹ nhàng hỏi khi thấy Kim có vẻ hốc hác:
– Em khoẻ không?
– Cũng bình thường – Kim trả lời cho qua.
– Anh đã thấy kết quả môn của giáo sư Portlock dán trên phòng giáo vụ – Fernando làm ra vẻ bình thản nhưng giọng anh lạnh băng.
– Tại sao nhóm em lại bị rớt vậy?
– Mắc mớ gì đến anh? – Kim đã bắt đầu run.
– Em ăn nói với anh như vậy đấy hả? – Fernando nhìn cô nghiêm khắc và buồn bã.
– Thì anh đã từng nói đừng trông đợi gì ở anh mà! – Kim thút thít.
Fernando gằn giọng dù đã cố giữ bình tĩnh:
– Anh không nói như vậy, anh chỉ nói em đừng ỷ lại anh và hãy cố gắng tự đi bằng chính đôi chân của mình. Nhưng nếu em gặp khó khăn, anh luôn sẵn sàng giúp em. Sao em không hỏi?
– Em thấy không cần thiết, em đã làm phần của mình rất tốt, tại nhóm em toàn người nước ngoài nên ông Portlock “tàn sát dã man” như vậy. Giờ thì ổng bắt tụi em tự làm lại phần thi này một mình. Khối lượng công việc của bảy đứa, bài thi dày năm chục trang mà ổng bắt làm một mình!
Fernando ra lệnh:
– Một mình thì một mình! Em bắt buộc phải vượt qua môn thi này vào đầu mùa thu trước khi em bảo vệ luận văn. Nếu không mục tiêu hoàn thành khoá Cao học trong một năm của em sẽ phá sản.
Kim nổi máu bướng lên:- Phá sản thì thôi! Em đâu cần bằng cấp, em đã học đủ những gì cần học trong một năm ở đây. Người ta “phân biệt chủng tộc” thì em đành chịu chứ sao?
– Người ta càng phân biệt đối xử với mình bao nhiêu mình càng phải cố gắng nhiều hơn, sao lại đầu hàng dễ dàng như vậy? – Fernando bực bội – Anh thất vọng về em quá. Cứ tưởng người Việt Nam là một dân tộc anh hùng từng chiến thắng những kẻ thù mạnh hơn mình nhiều lần. Vậy mà…
Kim oải quá, la lên:- Thôi đủ rồi! Anh đi đi!
– Tại sao anh lại phải đi khi bị em đuổi chứ? – Mặt Fernando đanh lại – Anh cứ ở lì đây thì em làm gì được anh?
– Em sẽ nguyền rủa anh!
– Thì kệ em chứ, miễn anh đạt được mục đích của mình. Em cũng phải học cách lì như vậy! Mặc kệ ông Portlock có muốn tàn sát em, miễn em thật vững, thật chuyên nghiệp, ông ta sẽ không làm gì được em. Kim mệt mỏi im lặng không nói nữa. Fernando có vẻ cũng mủi lòng trước cô học trò tội nghiệp. Anh thấy mắt cô thâm quầng, mặt gầy thuỗn ra. Anh đến bên Kim, ôm cô vào lòng vỗ về: “Ráng lên em!”. Kim thở dài: “Chán quá!” rồi đẩy Fernando ra. Cô đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài, trời mùa hè nắng vẫn chưa tắt dù đã gần chín giờ tối. Bọn sinh viên dập dìu nằm ngồi la liệt trong vườn. Mấy đứa cười nói rổn rang đã rảnh nợ. Đám bò lăn bò toài sách vở bề bộn trên cỏ chắc cũng thi lại vài môn. Fernando ôm Kim từ phía sau, nhẹ nhàng hỏi:- Em còn mấy môn chưa thi nữa?
– Hai – Kim lạnh lùng trả lời – Đã nộp bài một môn rồi, còn môn “Nhân sự” đang làm, đầu tuần sau hết hạn.
– Được không?- Fernando tỏ vẻ lo ngại. Kim tự nhiên nổi đoá:- Được là sao? Ai biết được là sao? Thì cũng làm hết sức mình thôi chứ ai biết được là sao? Thấy Kim nổi khùng, Fernando phải “đánh trống lảng”:- Ai giúp em in bài thi trong khi anh đi hội nghị bên Mỹ vậy? Không có anh, em xoay xở làm sao?- Mauricio! Anh ta có máy in trong phòng. -Maurocio!- Fernando hơi lên giọng- Anh ta có bị thi lại môn nào không?
– Không! Tại sao anh “trù” anh ta thi lại? Anh chàng có vẻ học hành tài tử đậu hết, thậm chí còn có điểm cao nữa, toàn điểm A và điểm B, từ bảy mươi phần trăm trở lên thôi. Học Nông Nghiệp sướng thật! Toàn là thầy hiền lành. Còn mấy “cha” Kinh Tế toàn là “đồ cà chớn cà cháo”, cỡ ông “Porno” không thì giết người ta hết còn gì! Fernando cố nén cười thấy Kim lên cơn văng tục tùm lum. Anh biết cô đang bị stress hành hạ. Fernando hôn lên tóc Kim rồi đưa cho cô một con búp bê nhỏ có dáng vẻ rụt rè dễ thương: “Tặng em nè! Anh đem từ bên Mỹ về đó. Nó giống em không?”. Kim không thèm lấy, chỉ liếc mắt nhìn hờ hững làm Fernando cụt hứng. “Anh biết rồi, em chỉ thích tặng áo tắm hai mảnh thôi- Fernando nổi cơn ghen bóng gió- Mà người tặng phải tự tay ướm lên người em kìa!”. Kim không đáp, Fernando buồn bã quay lưng bỏ về: “Thôi em làm bài tiếp đi!”. Fernando đi rồi Mauricio gõ cửa thò đầu vô lo lắng: “Fernando có la em nhiều về tội thi rớt không?”, Kim thở dài não ruột: “La cái gì, làm như em muốn vậy đó! Thôi chắc em đi ngủ đây, học hành gì nữa chứ!”. Mauricio nhìn cô thương cảm: “Hay đi bơi đi, bơi về mệt sẽ ngủ ngon. Giờ em ngủ cũng không được đâu”. Không đợi Mauricio năn nỉ lâu, Kim gật đầu cái rụp. Hai người chở nhau trên chiếc xe đạp đòn ngang đi lên hồ bơi. Mauricio tế nhị đi đường vòng tránh có thể gặp phải “hung thần”. Kim vừa thấy nước đã nhảy xuống bơi cật lực làm Mauricio phải bơi đuổi theo hùng hục. “Đi bơi với em xong rã rời cơ thể. Công nhận em bơi khoẻ thế, đúng là “máu lửa”- Mauricio chia tay Kim trước cửa phòng- Thôi anh vô “làm một giấc” đây. Em cũng ngủ đi nghe! Đừng nghĩ ngợi gì nhiều, giá mà anh thi rớt vài môn cho em đừng bị thi lại môn này anh cũng cam lòng. Tội nghiệp quá!”. Kim mỉm cười méo xệch, cô cảm động nắm tay Mauricio lí nhí: “Cảm ơn anh”. Mauricio ôm cô vào lòng vỗ về: “Thôi ráng lên, Lolita! Dù em có rớt bao nhiêu môn, có trượt bằng Thạc sĩ đi chăng nữa anh vẫn luôn thích em”. Kim vào phòng gieo mình xuống giường, từng thớ thịt giãn ra nhưng đầu cô vẫn căng như sợi dây đàn. Kim ôm con búp bê bị hắt hủi vào lòng, thút thít: “Tội nghiệp! Tội nghiệp!”. Giờ cô mới nhận ra con búp bê có mái tóc dài màu đen.
Sáng thứ hai, Kim nộp bài thi môn “Quản trị nhân sự quốc tế”, bà giáo đọc tại chỗ, phỏng vấn mười lăm phút rồi báo luôn: “Em được điểm A, tám mươi bốn phần trăm. Còn bài thi giữa học kỳ làm chung với nhóm em được bảy mươi phần trăm”. Kim cười hạnh phúc cảm ơn bà, môn này cô không hề “nhờ vả” gì đến Fernando , anh cũng không giỏi làm nhân sự lắm đâu. Người gì nguyên tắc và cứng nhắc thật đáng ghét. Ở phòng giáo vụ Kim rà lại điểm các môn khác: “Coi như mình chỉ còn thiếu nợ bài thi của ông Prono, à không, ông Portlock và cái luận văn tốt nghiệp nữa là xong”. Luận văn làm với giáo sư Baddley, Kim thấy không có gì lo ngại vì cô đã làm chắc phần cốt lõi, chỉ “thêm mắm dặm muối” tìm số liệu và ví dụ trên Internet cho hoàn thành mấy chục trang. Kim muốn đến văn phòng gặp Fernando nhưng hơi ngại, cuối cùng cô đi vào thư viện tìm sách chuẩn bị tối nay bắt tay vào làm lại bài thi bị rớt. Kim bực rà trên máy vi tính tất cả sách cần thiết cho môn này đã bị mượn hết. Mùa thi đã qua, sao sách lại bị vét đến mức này? Kim chắc chỉ có vài đám sinh viên nước ngoài trong nhóm bị rớt của cô đang giữ số sách này. Kim gọi điện cho vài đứa và ngạc nhiên nhận ra bọn chúng vẫn còn đang xả hơi sau kỳ thi và chuẩn bị nghỉ hè. Thì ra không ai có ý định hai tháng sau thi lại như Kim, họ oải quá muốn năm sau học lại và gia nhập vào một nhóm nào đó. “Bọn họ không bị áp lực thời gian. Năm nay chưa xong thì còn năm sau – Kim ngao ngán – Chỉ có mình là phải xong hết trong một năm”. Suy nghĩ mãi không biết ai giữ sách, Kim đánh bạo đến hỏi thủ thư. Cô thật tình kể hoàn cảnh của mình: “Tôi bắt buộc phải trả nợ trong hai tháng nữa! Tôi cần gấp số sách này lắm. Cho tôi biết tên người nào đang giữ chúng, tôi sẽ đến xin mượn lại hoặc photo”. Người thủ thư gõ vài động tác lên bàn phím và trả lời cho Kim: “Fernando Carvalho, hệ Nghiên cứu sinh”. Kim suy nghĩ nát óc cũng không hiểu vì sao Fernando lại làm như vậy. Anh muốn “giết” cô, triệt đường thi cử hay bắt cô phải quỵ lụy mình. Giấu hết sách thì làm sao cô sống nổi. “Đồ độc ác!”. Kim vừa lầm bầm vừa tìm đến phòng Fernando, định hỏi cho ra lẽ. Giống mọi lần, phòng anh không đóng kín và bóng tụi sinh viên nữ luôn chập chờn bên trong. Kim kiên nhẫn chờ mọi người ra hết mới rụt rè đẩy cửa bước vào. Fernando đang cúi xuống máy tính, mặt nghiêm trang và buồn bã.
– Chào anh! – Kim làm ra vẻ khách sáo – Anh khoẻ không? Fernando gượng cười, khách sáo không kém:
– À! Khoẻ, cám ơn!
– Em đến để…..
– Để xin lỗi anh phải không? – Fernando nhìn cô gợi ý. Kim chưng hửng:
– Sao? Tại sao phải xin lỗi anh chứ?
– Vì em đã làm anh buồn – Fernando thiểu não – Anh mệt mỏi sắp chết rồi đây!
– Sắp chết mà lúc nào cũng có mấy cô sinh viên xinh đẹp bao vây hả?
Fernando rầu rĩ:
– Thôi, bao vây kiểu đó không ham! Em có điểm hết mấy môn thi rồi phải không? Trừ cái môn của ông Portlock ra, anh thấy em cũng có nhiều điểm khá lắm.
– Anh theo dõi em kỹ quá nhỉ? – Kim châm chọc.
– Anh định chiều nay đi làm về ghé qua khu học xá đưa sách cho em, nhưng giờ em đến đây rồi thì tiện thể em đem về luôn. Fernando đứng dậy lục tủ lấy ra đống sách Kim đang cần. Hoá ra anh mượn số sách này cũng chỉ đơn giản là đưa cho cô “tự bơi” chứ không rắc rối như cô suy diễn. Kim hơi sượng vì đã nghĩ ngợi lung tung, cô cúi mặt không biết nói gì. Fernando có vẻ khá xa cách, anh đưa sách cho Kim xong thì quay trở lại bàn làm việc, cúi xuống máy vi tính vẻ chăm chú. Khuôn mặt nhìn nghiêng của Fernando với cái sống mũi cao rất nam tính làm Kim rộn lòng nhưng anh nghiêm nghị và lạnh lùng, không để ý gì đến Kim nữa, xem cô như một sinh viên bình thường nào đó đến xin tài liệu rồi đứng xớ rớ hoài không chịu đi ra.
– Em….- Kim ấp úng – Em nghĩ mình nên cảm ơn anh vì đã tặng con búp bê. Không ngẩng đầu lên, Fernando lạnh lùng nói:
– Giờ mới cảm ơn hả? Không có gì! Kim buồn bã chào:
– Thôi em về…. Chúc anh làm việc tốt. Đi ngang qua phòng giáo sư Baddley, Kim thấy xe lăn của ông vừa từ trong chạy ra. Kim đứng lại chào, hỏi thăm ông đi Mỹ dự hội nghị có vui không. Giáo sư có vẻ ngạc nhiên hỏi lại: “Ủa, Fernando không kể gì cho em nghe sao? Tuần sau chúng tôi đi khoảng một tháng nữa, Có một dự án hợp tác rất thú vị”. Vẻ mặt buồn buồn của Kim làm giáo sư quan tâm: “Em học hành sao rồi? Thi đậu hết không? Luận văn làm gần xong chưa? Sách gì mà ôm trên tay nhiều quá vậy?”. Kim chậm rãi trả lời từng câu rồi chào ông bỏ đi. Giáo sư nhìn theo Kim, chép miệng, khẽ thở dài.
Ở bến xe bus, Kim tình cờ gặp Mauricio chạy xe đạp qua, anh vui vẻ cho biết mình lên trường gặp giáo sư đỡ đầu luận văn trước khi về Chile nghỉ hè, mùa thu khai giảng năm học sau mới quay lại Oxford. “Sao em buồn vậy?- Mauricio quan tâm – Bộ bị Fernando la nữa hả?”. Kim lắc đầu: “Anh ta không thèm la em nữa”. Mauricio thở dài, cầm tay Kim lên hôn: “Anh ta không la em cũng buồn hả? Vậy thôi em mê Fernando quá rồi còn chối hoài làm gì?”. Kim không trả lời, cô buồn bã ngồi lên chiếc đòn ngang trong lòng Mauricio cho anh đạp xe chở về. Hơi thở ấm áp của Mauricio sau gáy làm Kim đỡ cô đơn. Cô dựa vào cánh tay rắn chắc của Mauricio, miệng lẩm bẩm hát: “May mà có anh, đời còn dễ thương…”. Mauricio không hiểu, nhưng anh đang mỉm cười. Những vòng xe đạp dần trôi qua những con phố cổ, nắng nhạt dần sau lưng hai người, những vạt gió mùa hè phơn phớt thổi, tóc Kim nhè nhẹ đậu trên môi Mauricio.
Mấy ngày trong tuần trôi quá dằng dặc. Mauricio đã về Chile, anh chia tay Kim bịn rịn làm cô phải trốn biệt anh trong phòng lúc taxi đến đón anh ra phi trường. Một nửa sinh viên trong khu học xá cũng nghỉ hè, căn nhà vắng lặng và trống trải nghe từng bước chân đi. Kim không biết làm gì vùi đầu vào học như điên. Cứ thay phiên nhau hết làm luận văn buổi sáng thì làm bài môn ông Portlock buổi chiều. Mỗi lần trong hành lang chuông điện thoại reo lên, Kim lại hăm hở chạy ra bắt. Có một vài cuộc gọi dành cho cô, từ người quen, bà con, bạn bè bên các nước châu Âu lân cận. Fernando không gọi, Kim rầu rĩ nghĩ mình đã bị quên lãng.
Chiều thứ sáu cuối tuần, Kim chắc mình sẽ chết nếu Fernando không đoái hoài gì đến. Cô vùi con búp bê bé nhỏ xuống đáy tủ rồi lại lôi lên, buồn buồn nằm trên giường rứt từng sợi tóc của nó. Cuối cùng rồi thì ơn trời, Fernando cũng đến lúc Kim đang thiu thiu ngủ cùng con búp bê hói đầu trên tay. Cửa không đóng, dường như Kim cố tình để thế cho Fernando tự nhiên vào. Anh gần ngất xỉu khi thấy cảnh tượng đau lòng, Kim nằm bẹp trên giường, mặt xanh xao vàng vọt, mắt nhắm nghiền và những lọn tóc đen rũ rượi xoã xuống nền gối trắng. Nghe tiếng đóng cửa dù rất khẽ của Fernando, Kim giật mình ngồi dậy. Anh quỳ xuống bên giường nhìn cô lo lắng. Kim mở to mắt nhìn Fernando chòng chọc rồi không cần màu mè đưa tay ôm chặt cổ anh.
– Em bị bệnh hả?- Fernando hỏi nhỏ – Uống thuốc chưa?
– Em làm bài được nhiều lắm rồi…..
Fernando thở dài:
– Thôi, anh đâu có hỏi chuyện đó. Anh chở em đi ăn nhé!
– Em không vô mấy cái nhà hàng đó đâu- Kim từ chối- Em muốn đến nhà anh!
Fernando vuốt tóc Kim, vỗ về:
– Ừ thì đến nhà anh! Em dậy thay đồ đi!
– Lúc Kim từ nhà tắm trở ra, Fernando đang cầm con búp bê trong tay một cách đau khổ:
– Nó có tội tình gì mà em hành hạ nó dữ vậy? Anh không nhận ra nó nổi. Lúc mua anh đã cố lựa con búp bê nào có tóc dài màu đen. Giờ trụi lủi như vậy còn ra hình thù gì nữa? Sao em có “sở thích” kỳ cục quá?
– Ai biểu anh lạnh lùng với em!- Kim cũng phải bật cười trước cái đầu hói ngộ nghĩnh của con búp bê – Thôi kệ, em thấy nó cũng dễ thương mà, thậm chí còn độc đáo hơn nữa.
– Fernando nghiêm mặt:
– Vậy anh vặt tóc em như vậy nhé! Để xem có “độc đáo” hơn không!
Biết tính Fernando “nói là làm”, Kim hết hồn co giò chạy. Sau lưng cô anh phùng mang trợn má đuổi theo rất sát. Hai người chạy hết một hành lang, hai tầng lầu, chạy luôn ba lượt quanh khu vườn cây khu học xá mới có kết quả cuối cùng. Fernando tóm được Kim nhưng anh không còn sức rứt bất kỳ một sợi tóc nào của cô cả.
– Trời ơi! Trình độ marathon của em tiến bộ đáng ngạc nhiên- Fernando thở dốc- Thậm chí em còn muốn qua mặt “huấn luyện viên” nữa. Bộ em muốn luyện để tham gia “Ngày Marathon” truyền thống ở Luân Đôn hả?
– Đừng rứt tóc em- Kim hình như vẫn còn sợ- Em xin chừa!
Van xin xong Kim ngã lăn ra cỏ vì kiệt sức, mặt cô tái mét không biết vì mệt hay vì sợ, mắt mở to đầy e ngại. Fernando ôm cô vào lòng thương cảm: “Anh giỡn thôi mà! Em sợ anh dữ vậy sao?”. Nghe Fernando hỏi xong Kim chợt khóc nấc lên thê thảm: “Chứ còn gì nữa! Anh toàn ăn hiếp em!”. Fernando bật cười nhìn cô người yêu bé nhỏ khóc như ri: “Thôi được rồi! Được rồi!- Anh bồng cô trên tay- Về nhà anh đi, anh đền bù cho. Tội nghiệp!”.
Ở nhà Fernando, Kim tha hồ nằm dài trên giường nhìn anh lăng xăng nấu nướng đền bù. Anh dọn lên bao nhiêu là món mà Kim chỉ việc ung dung thưởng thức một cách nhiệt tình. Thậm chí lần này cô còn không thèm giả bộ giành rửa chén lấy lệ. Fernando dọn dẹp xong lại tiếp tục gọt trái cây, pha cocktail cho Kim uống. Cô có vẻ rất hài lòng, lúc nào cũng có nụ cười túc trực trên môi. Bất chợt Fernando nhìn đồng hồ, anh làm ra vẻ thảng thốt: “Mười giờ rồi! Em về chưa anh chở về để khỏi đổ thừa anh không nhắc! Mau lên! Đứng dậy! Đi về!”. Kim chưng hửng, cô hết nhìn đồng hồ lại nhìn Fernando. Cuối cùng Kim đứng lên, giọng sũng nước: “Anh đuổi em về hả?” rồi lếch thếch đi ra phía cửa. Fernando mỉm cười chậm rãi đến bên Kim. Anh ôm siết cô vào lòng và hôn lên đôi môi hờn dỗi của cô thật lâu. “Ở lại với anh nhé!- Fernando thì thầm- Anh nhớ em như điên!”
Kim ở lại, không chỉ có đêm đó mà còn tiếp thêm hai ngày cuối tuần. Cô đắm chìm trong vòng tay âu yếm và những nụ hôn nồng nhiệt của Fernando. Họ thì thầm vào tai những lời yêu thương chân thành trong niềm hạnh phúc vô biên lần đầu được thuộc về nhau một cách trọn vẹn. Kim vùi mặt vào vòm ngực bình yên của Fernando, ước gì thời gian quay ngược lại để có thể đến với nhau sớm hơn mà không cần thử thách nhiều như vậy. Buổi sáng Fernando đánh thức Kim dậy lúc mặt trời đã lên khá cao cùng những nụ hôn dịu dàng và khay đồ ăn sáng chu đáo “dâng” đến tận giường. Cô muốn được mãi ở lại nhà anh nhưng đến tối chủ nhật Fernando bắt buộc phải chở “búp bê tóc đen” về khu học xá, sáng mai anh đi Mỹ công tác. Fernando căn dặn:
– Em ráng tiếp tục làm bài nhé, làm hết phần nào gửi qua email cho anh phần đó. Ở Mỹ anh tuy phải làm việc cả ngày nhưng tối về khách sạn anh sẽ thức đọc bài cho em. Em bị khó khăn chỗ nào cứ viết cho anh biết- Fernando mỉm cười nháy mắt- Anh sẽ làm “remote control”, chỉ đạo từ xa cho em!
Kim hôn tạm biệt Fernando, cô hứa sẽ làm theo lời anh “dạy bảo” rồi lên lầu về phòng mình bằng những bước chân bay bổng. Đôi cánh tình yêu đang nâng Kim lên.

Một phản hồi to “Oxford thương yêu (phần 7)-Stress”

  1. url.florian-falling.de

    Oxford thÆ°Æ¡ng yêu (phần 7)-Stress « Unknown Soldier

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: