Unknown Soldier

Watching, Wandering, Writing …

Người trẻ…cô đơn?

Posted by Unknown Soldier on Tháng Chín 30, 2007

My_friend_Alice_by_MyZimmer483(From blog Tắc Kè)

Những người trẻ, lẩn mình vào những đám đông nhưng rồi vẫn tự thấy mình bơ vơ đang ngày càng nhiều lên tại các đô thị lớn.

Nếu đọc “Rừng Na uy” của tác giả người Nhật Haruki Murakami, hẳn nhiều người sẽ nhận ra những con người đang cô đơn và không biết phương hướng của cuộc đời. Một thế hệ cô đơn, hứng chịu những hệ lụy từ một xã hội quá nhiều ràng buộc của truyền thống nhưng lại phải trải qua những khắc nghiệt của sự phát triển kinh tế, những khủng hoảng và biến động.

Đã có người coi đó là “thế hệ mất mát” của Nhật Bản. Và khi đọc xong “Rừng Na uy”, trên rất nhiều trang blog đã xuất hiện những câu hỏi, phải chăng họ (những người trẻ đang viết blog đó) cũng là một “thế hệ mất mát” của Việt Nam? Một trong số đó là “Một ai đó”…

Blogger này thường xuyên post bài vào lúc 2h đến 3h sáng, những tâm sự nặng trĩu nỗi buồn và thường là những chi tiết đời sống của anh ta khá bi đát.

Nếu đọc diễn tiến trên blog đó từ trang đầu tiên đến trang cuối cùng, sẽ thấy thật rõ, dường như chàng trai 21 tuổi này đang phải đối mặt với một thực tế hoang mang, mất phương hướng khi vừa rời trường đại học. Anh ta cảm thấy bất an trong mái nhà của mình, “mái nhà của những gương mặt quen-xa-lạ”, những cách hành xử đầy màu tiền bạc. Và anh ta cảm thấy mình bị đẩy ra bên lề cuộc sống.

Hằng ngày, anh ta lang thang tại các tiệm Internet, games online, đi shopping mua những món đồ “xì tin” nhất, tóc được thay kiểu liên tục và những bức hình được up lên cho thấy, rõ ràng anh là một người giàu có.

“Nhưng để làm gì nhỉ? Sau khi đi mua một đống đồ, ngồi trên taxi về nhà, tôi cảm thấy như mình vừa ném một nắm tiền qua cửa toa tàu hỏa. Không, không phải thế, nếu tôi ném qua đó, ít ra cũng còn giúp ích được cho các em bé nghèo hay những bà bán hàng rong. Còn tôi đem những món đồ này về nhà, có những thứ tôi không bao giờ đụng đến. Nó chẳng giúp được gì cho ai, và nó cũng không khiến tôi có thêm chút cảm xúc nào khi lướt net” – “Một ai đó…” đã thốt lên như thế.

Trên thế giới blog, không chỉ có riêng “Một ai đó…”. Có rất nhiều bạn trẻ đã đóng chặt lòng mình với xung quanh. Họ không tìm nổi một người bạn thân để tâm sự những câu chuyện của mình.

Họ có mọi phương tiện liên lạc với thế giới. Họ được cập nhật mọi kỹ thuật truyền tin hiện đại nhất. Nhưng họ nhận chân được bi kịch của chính mình, đó là không thể liên hệ với ai trong sự cô đơn đó.

Không chỉ những bạn trẻ mới bước vào đời, mà cả những người trẻ đã được coi là có chút ít kinh nghiệm sống cũng không ít người rơi vào tình trạng như vậy.

Và đây là blog của một phóng viên trẻ: “Anh thực sự không biết điều gì đang đến. Anh ngồi đó, trong căn phòng im lặng, nghe rõ tiếng gió chạy trong máy lạnh, phả ra như một mùa đông nào đó của ký ức. Một điều gì đó, giống như cơn gió đam mê của mùa thu cũ, đã thổi đi rồi, không thổi lại nữa. Gió mùa thu năm nay sẽ chẳng giống gió của mùa cũ, càng không thể giống gió của mùa sau. Anh ngồi đó, cuộc sống đã mang lại cho anh điều gì ngoài những vết thương?”.

Thực chất, ngay cả những blogger thân thiết cũng không biết được anh chàng 28 tuổi này đang nghĩ gì. Nhưng nếu theo dõi toàn bộ các trang blog của anh ta, sẽ chỉ thấy một nỗi cô đơn thường trực đeo bám. Và cảm giác như anh chàng này vẫn đang đi tìm điều gì đó mà mãi vẫn không tìm thấy và có thể sẽ không bao giờ tìm thấy…

Nhưng anh ta cũng không thể chia sẻ với ai, không thể chia sẻ cụ thể một vụ việc, một vấn đề nào đó. Anh ta thường viết về những cảm giác và luôn là những cảm giác bất an. Và anh ta thường kể chuyện, có khi là một mẩu nhỏ, có khi là một câu chuyện dài, mang hình dáng những truyện ngắn.

Tất cả những nhân vật chính trong đó đều là những nhân vật cô đơn và đang loay hoay kiếm tìm chính mình. Không biết có phải vì áp lực quá nhiều của một đời sống công nghiệp mà con người ta càng ngày càng thấy mình bất ổn, không trụ vững nhưng cũng không biết nương tựa vào điều gì trong cuộc sống…?

Trốn mình vào một cuộc sống khác với thực tại, có lẽ đó là cách mà những người trẻ này đang nương náu.

Họ, trước hết và sau cùng, đều là những người chịu hệ lụy của một cuộc sống quá gấp gáp hôm nay. Có người trong số họ sẽ tìm cách sống chậm lại, nhưng cũng sẽ có những người phản ứng tiêu cực với cuộc sống. Có lẽ họ sẽ tự tìm cho mình những cánh cửa sau giai đoạn hoang mang.

Mình muốn và sẽ sống với những cảm giác thật, với những con người thật …

… và hy vọng rằng ko có người bạn nào của mình cứ trốn dần đi vào thế giới ảo này …

… để rồi biến mất!!! 😦

3 phản hồi to “Người trẻ…cô đơn?”

  1. may mắn quá ^^ lone không thuộc… dạng này ^^ phải rút kinh nghiệm, để không giống zậy !!!!

  2. Cam on ! Bai viet rat sau sac…

  3. Thanks to all!

Gửi phản hồi

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: